-->

Em đến và đi như những cơn mưa (ST)

“Mưa khắc ghi kỉ niệm và nhắc nhở kỉ niệm”, chỉ vì câu nói này của em mà tôi đã xem nó như một định mệnh. Hình ảnh em hòa quyện với hình ảnh những cơn mưa Sài Gòn - chợt đến chợt đi, nó làm trái tim tôi luôn thổn thức một nỗi nhớ . Nhớ về ngày đầu gặp gỡ em trong khung cảnh một ngôi trường cấp ba nhớ về những buổi chiều hai đứa đạp xe đi lòng vòng trên những con đường rợp bóng cây của Sài thành. Hai đứa cứ đạp xe và trò chuyện đến khi đường phố lên đèn và bất chợt trời đổ mưa. Tôi đã nhìn thấy hình ảnh em rất lạ qua màn mưa, qua ánh sáng lung linh, em đẹp lạ lùng trong chiếc áo dài trắng tinh khôi, dưới những sợi mưa đủ làm ướt vai em, ướt tóc em. Chúng tôi đã yêu nhau từ những cơn mưa đầu mùa như vậy đó… 

Thời gian trôi, dòng đời trôi, em vào đại học nhưng bỏ dở đi lấy chồng giàu theo sự xếp đặt của mẹ cha. Tôi vẫn là anh thư sinh, cặm cui đèn sách, học giỏi nhưng nghèo tiên nghèo bạc. Ngày lên xe hoa, em gửi thiệp hồng mời tất cả bạn cũ, trừ tôi. Em lên xe hoa vào tháng 6, tôi lại có thêm một lí do để yêu và nhớ những cơn mưa. 

mưa nhớ

Ba mươi tuổi, tôi vẫn là người độc thân, vẫn âm thầm dõi theo cuộc sống của em . Em đã có hai con nhưng cuộc sống giàu sang không đồng nghĩa với hạnh phúc. Một lần tôi vô  tình gặp lại em . Cũng trong một chiều mưa khi em đạp xe đến đón con ở trường. Em cố gắng nói cười tỏ ra mình hạnh phúc nhưng đôi mắt em buồn lắm, đã nói lên một sự thật ngược lại. Em hỏi tôi lập gia đình chưa. Tôi cười bảo: “Chưa quên được những cơn mưa kỉ niệm ngày xưa…” 

Bốn mươi tuổi , tôi là người đàn ông độc thân thành đạt. Em vẫn một mình nuôi hai con và trở về sống cùng cha mẹ trong ngôi nhà nhỏ có giàn hoa tường vi. Tôi nhiều lần lái xe đến đầu ngõ, chọn những ngày mưa để được gặp lại em nhưng cứ đến rồi lại về. Tôi sợ hình ảnh cô nữ sinh mơ mộng của tôi ngày nào cùng đứng ngắm mưa không còn đẹp như tôi hằng lưu giữ. Tôi không muốn thực tế phũ phàng xóa đi em - cơn mưa của đời tôi. 

Năm mươi tuổi, tôi có một gia đình hạnh phúc, bên vợ hiền con ngoan, tôi vẫn  kín đáo nhìn theo cuộc đời em. Trong góc khuất của trái tim tôi, hình ảnh những cơn mưa, chợt đến chợt đi, như em…  
Có lẽ nhiều năm sau nữa, tôi vẫn thích nhìn những cơn mưa…

Zing Blog

Viết bình luận (0)
Xếp theo